Mình tối giản thật hay vờ tối giản?

Mình tối giản thật hay vờ tối giản?

Bài viết này có thể bị coi là suy nghĩ quá nhiều, nhưng mà khổ cái suy nghĩ nhiều là một trong những đặc điểm nội tâm của mình nên mình cũng chả biết làm sao để nghĩ ít hơn. Nhưng mình không phải tuýp người hay nghĩ tiêu cực đâu nha, chỉ là hay thắc mắc, hay tự hỏi rồi trả lời vậy thôi. Không biết “Mình tối giản thật hay vờ tối giản?“.


Mình đến với lối sống tối giản không phải từ trào lưu mà từ một cuốn sách, khi mà người thân hay bạn bè mình không hề có ai cùng đi trên hành trình. Chắc bạn cũng từng nghe về việc chúng ta có thể đem trên mình nhiều chiếc mặt nạ, nhiều khi trong cuộc sống không sống đúng với bản thân mình, thậm chí nội tâm và sự thể hiện ra bên ngoài là hoàn toàn đối lập nhau. Bởi vậy, sau khi học cách sống tối giản được hơn 1 năm, mình thắc mắc những gì mình làm có thực sự là sống tối giản không, hay chỉ là ăn theo học đòi, tạo dựng hình ảnh cá nhân trong sự giả tạo?

#1. Mình đề cập nhiều đến minimalism trên mạng.

Có những lúc mình có cảm giác ái ngại, và muốn tránh nhắc đến 2 chữ “tối giản” trong các bài viết của mình. Thực sự đấy ạ.

Mình yêu thích lập trình website, nhưng làm website ngoài giao diện cũng cần nội dung cho nó. Mình từng dành nhiều ngày để nghĩ về một chủ đề để viết blog, thế rồi cuối cùng dừng lại ở chủ đề sống tối giản. Mình cho rằng đây là chủ đề ý nghĩa, đáng để viết. Mình ưa thích chụp ảnh, chụp những những bức hình mang phong cách tối giản, và đăng chúng trên Instagram. Sự thật là mình muốn mọi người biết mình đang theo đuổi điều gì, có lối sống ra sao, muốn nhiều người hơn nữa yêu thích và áp dụng lối sống tối giản.

Hồi đi học mình được nghe về tháp nhu cầu của Maslow trong giờ Quản trị Nhân lực. Lý thuyết đề cập đến 5 tầng cầu cơ bản của con người được sắp xếp theo hình kim tự tháp: nhu cầu cơ bản nhất ở dưới cùng, nhu cầu cấp cao nhất ở trên cùng, con người phải được đáp ứng nhu cầu cơ bản nhất thì mới có động lực để đạt những nhu cầu ở cấp cao hơn.

Sau đó mình quan điểm, dù là người tối giản hay không tối giản, ai cũng đều có nhu cầu được tôn trọng và được thể hiện bản thân. Bởi vậy, đối với một thằng vừa ưa thích lập trình website, viết blog, lại thích nhiếp ảnh và sống theo lối sống tối giản thì hoàn toàn có thể nhắc đến minimalism thường xuyên và chia sẻ với mọi người.

#2. Mình có thể tức giận.

Chà.. mình cũng có những lúc bực tức, và khi bực xong xuôi thì mình cảm giác khá tệ khi nghĩ rằng mình đang lệch lạc trong lối sống tối giản. Chết thật. Mình đang hoàn hảo hóa lối sống tối giản vì làm như người tối giản thì không thể tức giận.

Ờ nhưng mà, mình đâu phải bậc thánh nhân để mỉm cười trong mọi tình huống, và không biết cảm giác giận dữ là gì. Nhưng mình ý thức được rằng sự tức giận sẽ ảnh hưởng đến khả năng ra quyết định và có thể gây ra hậu quả xấu. Bởi thế khi tức giận, thường thì mình im lặng để cho qua chuyện, nhưng khi đó là một chuyện thực sự quan trọng, mình sẽ nói để giải quyết đến cùng.

#3. Săm hình với biểu tượng minimalism.

Mình thích một hình săm là một gợn sóng nhỏ nhỏ trên cơ thể (có thể là cổ tay hay cổ chân). Đó là một hình săm mang hơi hướng của minimalism. Nhưng mình từng ái ngại lo rằng người ta đánh giá mình là thích thể hiện, là khoe. Ờ thôi kệ, mình thích là được, còn săm hình cũng là một nghệ thuật chứ không phải mang tư tưởng ăn chơi đua đòi như ngày trước nữa. Mình sẽ cảm thấy tự tin hơn, và một hình săm phong cách tối giản sẽ luôn nhắc nhở mình về lý tưởng sống mà mình theo đuổi.

Nói vậy thôi, chứ thời điểm hiện tại mình cũng chưa dám đi săm vì sợ đau rồi sau này tẩy không được, mình có “người nhắc nhở” về lý tưởng sống là cái blog này rồi.


Bài viết này thực ra là mình chỉ đang tự hỏi chính mình, tự trả lời và viết chúng ra mà thôi. Mình đang tự gỡ bỏ những suy nghĩ khiến mình cảm thấy mình giả tạo trong lối sống tối giản. Mình cho rằng sống tối giản là một hành trình, mà hành trình thì lúc nào cũng có điều mới phải học, mà học thì sẽ có những lúc thực hành sai. Mình luôn tâm niệm hướng bản thân đến với lối sống tối giản đúng nghĩa.