Hãy dành khoảng 4 phút để đọc bài viết này bạn nha.

Hồi sinh viên, tôi thường bị cuốn hút bởi những căn phòng kiểu trắng tinh khôi với sàn gỗ, trong rất hiện đại và tinh tế. Tôi luôn thích sự đơn giản nhưng tinh tế, ấp ủ dự định sơn sửa lại phòng ngủ theo phong cách đó. Có lần lượn lờ trên Tiki, tình cờ thấy cuốn sách “Lối Sống Tối Giản Của Người Nhật (Fumio Sasaki)”, rồi đặt mua về với mục đích chủ yếu là tìm thêm vài ý tưởng thiết kế cho căn phòng. Thời gian đó là cuối tháng 10 năm 2017.

Trước đó, tôi chỉ nghe về cụm từ “thiết kế tối giản” chứ chưa từng nghe đến “lối sống tối giản” bao giờ. Đọc và tiếp thu tư tưởng từ cuốn sách, tôi bắt đầu yêu thích và theo lối sống tối giản kể từ đó.

Suy nghĩ tối giản đầu tiên..

Cuốn sách được giao đến cho tôi, nhiều trang dính vân tay, và những vệt bẩn màu vàng. Điều đấy cũng không ảnh hưởng lắm, cho đến khi những trang sách bung gần hết chỉ khi tôi đọc được 1/4.

Ban đầu tôi khá khó chịu, thất vọng, vì tôi là người khá giữ gìn sách. Nhưng cuốn sách này dạy tôi rằng điều quan trọng là những gì mình học được, đọc xong và tiếp thu được tư tưởng của cuốn sách rồi, thì tôi có thể thẳng tay vứt nó đi.

Tiki đề nghị đổi cuốn mới, nhưng tôi từ chối vì điều đó không còn cần thiết nữa.

Tôi không quá đề cao cuốn sách này, ngược lại trong số những cuốn sách kiểu tâm lý học, phát triển bản thân mà tôi đọc thì đây là cuốn sách có cách hành văn tệ nhất (không rõ là do người dịch hay tác giả), trong quá trình đọc cảm giác tác giả có hơi quá khích về việc vứt bỏ đồ đạc, và làm như là khi vứt bỏ đồ đạc, chúng ta có thể thay đổi mọi thứ. Tuy nhiên, tôi tiếp thu tư tưởng cốt lỗi của cuốn sách, đó là nhận thức và tập trung vào điều gì là quan trọng, bỏ đi những gì mình không thực sự cần thiết, và mỗi người lại có một cách sống tối giản khác nhau, bởi tùy mỗi người, mà họ có những điều quan trọng khác nhau..

1 tháng sau.. tôi vứt đồ

Tôi quyết định bỏ đi những món đồ mình từng gìn giữ nhiều năm.

Tôi là người thích lưu giữ đồ đạc, nhất là những món đồ kỷ niệm. Qua nhiều năm, chúng chất đống và chiếm một khoảng không gian không hề nhỏ trong phòng. Tư tưởng tối giản khiến tôi quyết định dọn dẹp toàn bộ những thứ theo mình rất lâu và được gìn giữ rất cẩn thận:

Tôi chưa từng và cũng chẳng có lý do gì để vứt những món đồ này cho đến ngày hôm đó. Riêng đối với bức thư tay, bằng khen, học bạ, hay album ảnh, tôi giữ kín chúng trong tủ, hộp đồ rồi quên luôn là chúng có tồn tại. Tôi chụp hình lại, rồi bỏ chúng đi. Đó là một quyết định khó khăn, bởi chúng đều là những kỷ niệm tôi yêu quý.

Sau vài ngày, tôi bỗng thấy thư viện ảnh của mình đang trở nên chật trội, rồi cũng xóa luôn những bức ảnh mình chụp những món đồ ấy. Tôi không còn thấy tiếc nữa, mà thấy nhẹ nhõm như trút bỏ được gánh nặng.

Tôi bắt đầu hình thành thói quen dọn dẹp thường xuyên và cảm thấy thích thú khi vứt đồ, những món đồ tôi cho rằng không còn cần thiết nữa.

Thay vì theo trào lưu, hay vì sự ảnh hưởng từ người thân, bạn bè, tôi biết đến lối sống tối giản từ một cuốn sách. Khi ấy xung quanh mình cũng chẳng quen bất cứ ai cùng lối sống, cùng con đường cả. Như thế đó, những bước chân đầu tiên trên hành trình sống tối giản của tôi.

Còn bạn?